Phong Cach PRO
IndexIndex    Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  Thành viênThành viên  NhómNhóm  Đăng kýĐăng ký  Đăng Nhập  
CHÀO MỪNGBẠN ĐÃ GHÉ THĂM CỘNG ĐỒNG GAME VIỆTHTTP://ÇBA4.US.TO CHÚC BẠN VUI VẼTHẾ GIỚI CŨA LŨ QUỸ

Share | 
»»»™Cảnh cho chử™«««trong tác phẩm ™Chữ người tử tủ™ !Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down
9/1/2010, 08:56

Thành viên PC

kibu_friendly

»~åd¶v¶Îñ~»
 »~åd¶v¶Îñ~»
Tổng số bài gửi : 92
Danh tiếng : 0
Birthday : 23/12/1993
gia nhập : 21/11/2009
tui~ : 22
đến tùThiên đường gọi tên
VNĐ VNĐ : 1000004270
Đồ khủng

Bài gửi Tiêu đề: »»»™Cảnh cho chử™«««trong tác phẩm ™Chữ người tử tủ™ !

Thấy hay thì cảm ơn nha !

“Cảnh cho chữ” trong tác phẩm Chữ người tử tù.
Cảnh tượng xưa nay chưa từng có
+ hoàn cảnh, địa điểm chưa từng có: việc cho chữ thông thường diễn ra ở
những nơi thư phòng trong sạch, thanh cao, còn ở đây nó diễn ra trong
nhà tù – nơi ngự trị của bóng tối, của cái ác những thứ thù địch với
cái Đẹp.
+ tư thế của những người cho chữ, nhận chữ cũng là xưa nay chưa từng có:

. về quyền uy:kẻ có quyền hành thì không có quyền uy ( quản ngục). Uy
quyền thuộc về Huấn Cao- một kẻ tử tù, người đáng lẽ không còn một chút
quyền uy nào hết.
. về thái độ: Người nắm quyền sinh, quyền sát thì khúm núm, sợ sệt trong khi kẻ tử tù thì ung dung đường bệ.
. về giáo dục: kẻ tử tù là người lên tiếng khuyên quản ngục về lẽ sống còn quản ngục thì cúi đầu bái lĩnh.
Trên đây là một loạt các nghịch lý, tạo nên một cảnh tượng xưa nay chưa từng có
- Ý nghĩa:
+ Làm nổi bật hình tượng nhân vật Huấn Cao, tô đậm sự vươn lên thắng
thế của ánh sáng với bóng tối, cái Đẹp đối với cái xấu xa, nhơ bẩn của
cái Thiện với cái Ác.
+ Dù trong hoàn cảnh nào thì cái Đẹp vẫn mang sức sống tiềm tàng. Nó có
thể hình thành và ra đời trong môi trường cái Xấu, cái Ác. Nhưng không
vì thế mà nó lụi tàn.
+ Gốc của cái Đẹp chính là thiên lương. Muôn thưởng thức cái Đẹp phải giữ cho thiên lương lành vững.
+ Cái Đẹp, cái Thiện có sức mạnh cảm hóa con người. Đó là sự khẳng định của nhà văn về sự chiến thắng của cái Đẹp, cái Thiện
- Tuy nhiên ở khi phân tích nội dung vẫn phải gắn liền với nghệ thuật
nhất là khi tìm hiểu văn chương tài hoa của Nguyễn Tuân. Bạn nên chú ý
tới một số biện pháp nghệ thuật:
+ đối lập, tương phản
+ nhịp điệu câu văn chậm, giàu hình ảnh gợi liên tưởng tới một đoạn phim quay chậm ( thủ pháp điện ảnh)
Đặc biệt nhấn mạnh sự vận động từ bóng tối tới ánh sáng, từ hôi hám,
nhơ bẩn tới cái Đẹp. Có như vậy mới khẳng định được niềm tin của tác
giả vào cái Đẹp, cái Thiện.
_______________________________________


Cảnh cho chữ
Cảnh cho chữ được tác giả gọi là ''một cảnh tượng xưa nay chưa từng
có''. Mà đúng là chưa từng có thật. Bởi vì từ trước đến giờ, việc cho
chữ, vốn là 1 hình thức của nghệ thuật viết thư pháp tao nhả và có phần
đài các thường chỉ diễn ra trong thư phòng, thư sảnh, thế nhưng ở đây
nó lại được diễn ra nơi ngục tối chật hẹp, bần thỉu, hôi hám
''tường...gián''. Không chỉ thế, người cho chữ lại là 1 người tù cổ đeo
gông, chân vướng xiềng .Và với bút pháp tương phản bậc thầy NT đã làm
bật lên sự đối lập về nhiều mặt. Trong bối cảnh chật hẹp của nhà tù vẫn
có bó đuốc cháy đỏ rực thể hiện chí hướng cao cả của những con người,
trong cái mùi hôi của không gian lại có mùi thơm của mực, đặc biệt là
sâu trong trái tim của con người tưởng như là độc ác, tàn nhẫn đó lại
là ''một tấm lòng trong thiên hạ''.
Vẻ đẹp rực rỡ của Huấn Cao hiện lên trong đêm viết chữ cho viên quản
ngục. Chính trong tình tiết này, cái mĩ và cái dũng hòa hợp. Dưới ánh
đuốc đỏ rực của một bó đuốc tẩm dầu, “một người tù cổ đeo gông, chân
vướng xiềng, đang dậm tô nét chữ trên tấm lụa trắng tinh căng trên mảnh
ván. Người tù viết xong một chữ, viên quản ngục lại vội khúm núm cất
những đồng tiền kẽm đánh dấu ô chữ trên phiến lụa óng”. Hình ảnh người
tử tù trở nên lồng lộng, uy nghi. Viên quản ngục và thầy thư lại, những
kẻ đại diện cho xã hội đương thời thì bỗng trở nên nhỏ bé, bị động,
khúm núm trước người tử tù. Điều đó cho thấy rằng: trong nhà tù tăm tối
không phải những gì hiện thân cho cái ác, cái tàn bạo, cái xấu đang
thống trị mà chính là cái Đẹp, cái Dũng, cái Thiện, cái cao cả đang làm
chủ. Với cảnh cho chữ này, cái nhà ngục tăm tối đã đổ sụp, bởi vì không
còn kẻ phạm tội tử tù, không có quản ngục và thư lại, mà chỉ có người
nghệ sĩ tài hoa đang sáng tạo nên cái đẹp trước đôi mắt ngưỡng mộ sùng
kính của những kẻ liên tài, tất cả đều thấm đẫm ánh sáng thuần khiết
của cái đẹp, cái đẹp của thiên lương và khí phách.
Cũng với cảnh này, người tử tù đang đi vào cõi bất tử. Chỉ sáng mai HC
sẽ bị tử hình, nhưng chắc chắn rằng những nét chữ vuông vắn, tươi đẹp
hiện lên cái hoài bão tung hoành cả một đời của ông trên lụa bạch sẽ
mãi còn đó. Và nhất là lời khuyên của ông đối với viên quản ngục có thể
coi là lời di huấn của ông về đạo lí làm người trong thời đại nhiễu
nhương đó. Quan niệm của Nguyễn Tuân là cái Đẹp gắn liền với cái Thiện.
Người say mê cái đẹp trước hết phải là người có thiên lương. Cái Đẹp
của Nguyễn Tuân còn gắn với cái Dũng. Hiện thân của cái Đẹp là hình
tượng Huấn Cao với khí phách lừng lẫy đã sáng rực cả trong đêm cho chữ
trong nhà tù.
Bên cạnh hình tượng Huấn Cao lồng lộng, ta còn thấy một tấm lòng trong
thiên hạ. Trong đêm cho chữ, hình ảnh viên quản ngục cũng cảm động.
''Đó là âm thanh trong trẻo chen vào giữa một bản đàn mà nhạc luật đều
hỗn loạn xô bồ''. Cái tư thế khúm núm, giọng nói nghẹn ngào, cái cúi
đầu xin bái lĩnh và cử chỉ run run bưng chậu mực không phải là sự quỵ
lụy hèn hạ mà là thái độ chân thành khiến ta có cảm tình với con người
đáng thương này.
“Chữ người tử tù” không còn là “chữ” nữa, không chỉ là Mỹ mà thôi, mà
“những nét chữ tươi tắn nó nói lên những hoài bão tung hoành của một
đời người”. Đây là sự chiến thắng của ánh sáng đối với bóng tối. Đấy là
sự chiến thắng của cái đẹp, cái cao thượng, đối với sự phàm tục nhơ
bẩn, cũng là sự chiến thắng của tinh thần bất khuất trước thái độ cam
chịu nô lệ. Sự hòa hợp giữa Mỹ và Dũng trong hình tượng Huấn Cao là
đỉnh cao nhân cách theo lí tưởng thẩm mĩ của Nguyễn Tuân, theo triết lí
“duy mĩ” của Nguyễn Tuân
Đoạn truyện ông Huấn Cao cho chữ là đoạn văn hay nhất trong truyện ngắn
“Chữ người tử tù”. Bút pháp điêu luyện, sắc sảo trong việc tạo dựng
hình tượng nhân vât chi tiết nào cũng gợi cảm, gây ấn tượng. Ngôn ngữ
của Nguyễn Tuân góc cạnh, sáng tạo và giàu tình cảm, cảm xúc dã mang
người đọc đến với một không khí cổ kính trang nghiêm đầy xúc động, có
phần bi tráng- một khung cảnh cổ xưa.

«~coppy đường link này gửi đến bạn bè để ũng hộ diễn đàn~»
http://cba4.us.to/t194-topic





Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://cba4.us.to
 

»»»™Cảnh cho chử™«««trong tác phẩm ™Chữ người tử tủ™ !

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang
Trả lời và bình luận cho bài viết này
* Viết tiếng Việt có dấu, là tôn trọng người đọc.
* Chia sẻ bài sưu tầm có ghi rõ nguồn, là tôn trọng người viết.
* Thực hiện những điều trên, là tôn trọng chính mình.
-Nếu chèn smilies có vấn đề thì bấm A/a trên phải khung viết bài
Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
● .::☻-‘๑’-(¯`•♥Thế Giới của lủ quỷ 11cba4♥ •´¯)-‘๑’-☻::.● :: -‘๑’-Những Nẻo Đường Tri Thức-‘๑’- :: -‘๑’-Góc Học Tập-‘๑’- :: .::Ngữ văn::.-

Free forum | © phpBB | Free forum support | Liên hệ | Report an abuse | Create your own blog